Tuesday , November 21 2017
Home / Tin tình yêu / Đào tạo seo – Mai rừng

Đào tạo seo – Mai rừng

Đào tạo seo

Đêm cuối năm gió mùa thổi thông thốc, từng mảng sương giăng khiến cảnh vật của thị trấn vùng cao bé tẹo này trở nên bồng bềnh hư ảo, lạnh tê tái. Mới hơn tám giờ tối mà quán đã vắng teo, mấy bản nhạc não tình lúc trầm lúc bổng khiến đêm đông càng thêm ủ dột.


Mai rừng


Ly cà phê lạnh ngắt, loãng quạch từng giọt nước đọng chảyxuống mặt bàn loang lổ. Thanh đốt đến điếu thuốc thứ bao nhiêu rồi không biếtnữa, cái gạt tàn đã đầy ngập ngụa, khét lẹt mùi thuốc cháy dở, trớ trêu, sốphận quả là trớ trêu. Tại sao lại gặp cô ta trong hoàn cảnh này cơ chứ? Bấtngờ, đột ngột khiến gã chỉ còn nước độn thổ cho xong…

“ Cả đời anh chắc cũng chẳng làm được việc gì cho nên hồn”,Nguyệt nói đúng, những lời chì chiết khi lô hàng bị Hải quan vồ nghe khó lọttai nhưng không sai tẹo nào, từ ngày phục viên đến giờ hình như gã chẳng làmnên một trò trống gì, giống như bị ma ám: Khoản tiền trợ cấp phục viên định xâychuồng nuôi lợn thì dính phải dịch tai xanh chết sạch sành sanh, nghe người taxui vay tiền đi xuất khẩu lao động thì dính quả lừa. Hai năm trời có đồng lãinào từ những chuyến hàng của Nguyệt tấp vào vẫn không đủ…Thị dành cho gã nhữngngôn từ không có gì là hay ho cả, ức như bò đá, gã cũng nhục lắm chứ làm thằngđàn ông mà bám váy vợ, thị bảo gã đi chạy thuốc lá, rượu lậu, cuối năm bẫm lắmnhưng gã nhất quyết không nghe, mấy năm ở đồn biên phòng những lần cùng đámliên ngành ra quân truy bắt gã còn lạ gì cái trò bán mạng ấy nữa. Thế là thịcàng được thể tru tréo, nhiếc móc gã không ra gì. Không! Gã là thằng đàn ông cơmà, có chân có tay lại để con mụ lắm điều sỉ nhục, khốn nạn, hai con người haitính cách lại bị gộp chung dưới một mái nhà đúng là trò đùa của tạo hóa, thằngHải rủ đi hái cà phê thuê, cơm nước rồi ngày hai trăm nghe cũng ổn, tiền nonglà một chuyện cái chính là thoát khỏi nanh nọc của con vợ ngoa ngoắt, vậy mà… “Đây là chị Xanh chủ nhà, anh chị làm quen đi”, thằng Hải liến thoắng còn gã đựcmặt ra như ngỗng, mồm há hốc không nói được câu nào, Xanh cũng vậy gương mặttái ngắt, đôi môi run run…

Ngày ấy… Những ngày cuối năm khi cái lạnh của mùa Đông còndùng dằng chưa dứt, ánh nắng xuân lấp ló làm cho tiết trời se se lúc giáp Tết,những lúc ấy trong lòng những thằng lính trẻ như gã lại cồn cào lên nỗi nhớnhà, nhớ cái Tết quê hương, đã vậy hai bên bờ con suối cạn sau đồn những cánhmai rừng nở bung thổi bùng lên ngọn lửa sốt ruột, mấy anh lính mới trùm chănkhóc rưng rức… Không biết từ bao giờ gã có thói quen ra suối cạn ngắm mai rừngnở và gã cũng thầm tự hào khi thấy mình chẳng khác gì các bậc “tao nhân mặckhách” với chén rượu bồ đào chờ hoa quỳnh nở, những cánh hoa rung rung trêu đùatrong nắng xuân, không giấu được niềm kiêu hãnh khi nó đã vượt qua mùa Đông khắcnghiệt và gì thế kia? Xanh xuất hiện cả khoảng trời vùng biên như bừng sánghẳn, như nàng tiên giáng thế vào chốn bồng lai trong cõi thực. Gã đã lõm bõmnghe cánh lính trẻ kháo nhau có một cô giáo mới chuyển về dưới trường tiểu họcxinh lắm nhưng hôm nay gã mới thực sự say nắng. Em có nét đẹp diệu kì như làtinh hoa của núi rừng và mạch nguồn mát lạnh của dòng Sê Pôn. Không giống nhữngcô gái trên dãy Trường Sơn da nâu mắt sáng, ở Xanh có nét nõn nà của con gáiđồng bằng từ làn da đến suối tóc đặc biệt là đôi mắt, to đen láy lúc mênh mang,trong veo như dòng suối lúc ma mị, hoang dã đầy mê hoặc…

Nàng đã bê chậu quầnáo về từ lâu mà gã còn ngơ ngẩn, lần đầu con tim gã loạn nhịp. Sau lần ấy gãthường xuyên lui tới trường tiểu học hơn, khi thì mang cho các cháu ít sách cũkhi thì lợp lại cái mái tôn bị gió giật cứ thế tình yêu với nàng đến lúc nàokhông hay… Mấy anh đi trước vỗ vai nghiêm nghị “con gái vùng cao này lạ lắm khiyêu họ yêu hết mình nhưng đừng để họ giận là đào đất chôn đi đấy, nghe nói bùangải của họ ghê lắm”… Quả thực Xanh yêu gã bằng tất cả sự chân thành và nồngnàn của đời con gái, nhiều lúc gã cũng thấy rùng mình chột dạ nhưng khi bóngtrăng huyền ảo le lói ở mé rừng, khi nàng mềm nhũn trong vòng tay, cả hai chìmđi trong lời ru huyền bí của đại ngàn thì gã quên hết.

“ Anh vẫn như ngày nào, chỉ gầy đi đôi chút, chán anh quá lẽra phải báo cho em một tiếng đằng này mất hút, một năm sau ngày anh đi em đượcchuyển công tác về thị trấn này, gom góp vay mượn mãi mới đủ mua hai héc cà phêai ngờ lại được gặp anh thế này”, Xanh cố tỏ ra bình tĩnh phá tan bầu không khícăng thẳng mà vẫn gượng gạo, đến lượt thằng Hải ngẩn tò te như người mất hồn,gã mấp máy định nói gì đó nhưng lại thôi, nói gì bây giờ? Gã đã chạy trốn, đãphụ mất một tấm chân tình với lý do hết sức hợp lý là bổ sung cho Bộ chỉ huyrồi xuất ngũ. Lấy vợ gã bị cuốn theo những chuyến hàng lậu và khát vọng làmgiàu của Nguyệt, thảng hoặc lắm trong tiềm thức chất chứa danh lợi của gã mớile lói về nàng với khoảng rừng mênh mông có những cánh mai nở bung báo hiệumùa Xuân đến, những cánh mai vàng óng ả, dạn dày mưa gió như phô phang hết cỡtrong nắng vừa khoe mẽ vừa thách thức.

Sương khuya mỗi lúc một dày rét ngăn ngắt, cảnh vật càng lúccàng hư ảo, ánh đèn đường hiu hắt như những đốm lửa ma trơi khiến thị trấn miềnrừng buồn tê tái, chưa bao giờ gã thấy mình cô độc như lúc này, hóa ra hạnhphúc vừa giản đơn lại vừa phức tạp mà gã đã phải đuổi theo ngót nửa cuộc đờivẫn không tìm thấy.

Đình Dũng

(Theo Dân trí)

Đào tạo seo , dịch vụ tư vấn phân tích tìm ra giải pháp SEO, diễn đàn seo .